Nơi cùng nhau học hỏi những kinh nghiệm sống cho tôi, cho bạn và cho mọi người.
Monday, June 11, 2012
Xuân, hạ, thu và đông
Một câu truyện chưa đặt tên
Vào một đêm giáng sinh, có một thiếu phụ mang thai, lần bước đến nhà một người bạn nhờ sự giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân ngã chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò người về phía bên dưới cầu. Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con...
Sáng hôm sau, có một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu. Không may chiếc xe chết máy, người phụ nữ ra khỏi xe và băng qua cầu. Chợt nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới cầu, bà chui xuống cầu để tìm. Nơi đó bà thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn hơi ấm, còn người mẹ thì đã chết cóng.
Bà đưa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình...
Vào một ngày lễ giáng sinh - đó là sinh nhật lần thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ của người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bé bảo mẹ nuôi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo...Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé cởi bỏ tất cả quần áo và đặt lên mộ mẹ mình.
"Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả - bà mẹ nuôi nghĩ, cậu sẽ lạnh cóng! ". Song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ gặp: "Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?"...và cậu oà khóc...
11 bước để sống tốt với mọi người
Trước khi bạn nói điều gì đó với ai đó, hãy tự hỏi mình 3 câu:
- Điều đó có đúng đắn không?
- Điều đó có tử tế không?
- Điều đó có cần thiết không?
Hãy tiết kiệm lời hứa, nhưng một khi đã hứa thì hãy chắc chắn giữ lời.
Đừng để lỡ một cơ hội nào động viên người khác.
Không nói xấu người khác, đừng ngồi lê đôi mách và đừng nghe những chuyện ngồi lê đôi mách.
Biết tha thứ. Bạn hãy tin rằng hầu hết mọi người đã cố hết sức rồi.
Giữ cho đầu óc "mở" và thật tỉnh. Thảo luận và bàn bạc nhưng đừng cãi cọ.
Đừng đếm tới 10 mà hãy đếm tới 10.000 trước khi làm gì đó hoặc nói gì đó mà bạn nghĩ có thể làm vấn đề trở nên tồi tệ hơn.
Không phải kể về những ưu điểm hay tính tốt của bạn, hãy để chúng tự thể hiện.
Nếu ai đó phê phán bạn, hãy xem trong đó có gì là đúng, là sự thật không. Nếu có, hãy biết thay đổi cái sai của mình. Nếu không có gì là sự thật, hãy lờ đi và sống sao cho chẳng ai tin vào lời phê phán đó.
Nuôi nấng và chăm sóc khả năng hài hước của bạn. Nụ cười là khoảng cách ngắn nhất giữa những con người.
Đừng đòi hỏi phải được an ủi như là mình đã an ủi người khác, đừng đòi hỏi được hiểu như là mình đã hiểu người khác, và đừng đòi hỏi được yêu thương như là mình đã yêu thương người khác.
Saturday, June 9, 2012
Điều phiền não thứ 84
Sự ra đời của một người mẹ
Lòng nhân ái thật sự
Sunday, May 20, 2012
Hãy sống và nghĩ một cách thật đơn giản
Người ta tổ chức một cuộc thi, với những câu hỏi sau:
Câu số 1. Hỏi một cộng một bằng mấy?
Câu số 2. Một bác nông dân vào rừng đốn củi, và gặp 3 con heo. Một con liền hỏi: Bác nông dân ơi bác làm gì thế ? Hỏi, bác nông dân sẽ trả lời như thế nào ?
Câu số 3. Có 4 người: 1 kỹ sư, 1 bác sĩ, 1 ca sĩ, 1 hoa hậu. Cả 4 đều đi trên 1 khinh khí cầu. Nhưng bất chợt bị hư, nên chỉ chở được ba người mà thôi. Nên cần thiết phải bỏ một người ra khỏi khinh khí cầu. Vậy, theo các bạn phải bỏ người nào?
Trả lời: Không có người lớn nào trả lời đúng. Chỉ có em bé 6 tuổi đoạt giải.
Đáp án như sau.
Câu 1 là 2.Câu trả lời rất đơn giản. 1 + 1=2 . Nhưng vì mưu mẹo, nên sẽ cho rằng ban giám khảo đánh lừa, đáp án biết đâu bằng 3, bằng 1 hay bằng 1,5 thì sao.
Câu 2 là: trời ơi, heo mà cũng biết nói.Câu trả lời rất đơn giản: heo làm gì biết nói. Nhưng vì đầu óc ta phức tạp nên đưa đủ lời giải đáp. Nào là bác đốn củi về nuôi gia đình, lấy củi về bán, lấy củi về để đun nước thịt các người.
Câu 3 là, người nào nặng ký nhất thì nhảy xuống. Câu trả lời rất đơn giản: người nặng nhất nhảy xuống. Nhưng vì đầu óc của ta rắc rối, nên nghĩ phải là hoa hậu, vì là nữ; phải là bác sĩ, kỹ sư…
Nếu nhìn vấn đề một cách nhẹ nhàng đơn sơ, ta sẽ có câu trả lời mau chóng. Đơn sơ không có nghĩa là không sâu sắc, nhưng vì biết nhìn vấn đề đúng thực như nó là.
Nếu nhìn vấn đề một cách phức tạp, ta sẽ đưa ra phán quyết cũng phức tạp.
Nếu nhìn vấn đề một cách rắc rối, ta sẽ giải quyết vấn đề cách rắc rối.
Nếu nhìn vấn đề một cách căng thẳng, ta sẽ đưa ra đáp án cũng căng thẳng.
Nếu là đầu óc ta rắc rối, gây hấn, căng thẳng, mưu mẹo, quanh co thì sẽ tìm câu trả lời, sẽ giải quyết vấn đề giống như ta nghĩ, dù câu hỏi không như vậy, rất đơn giản.
Ta nghĩ nó là phức tạp, là căng thẳng thì cho nó là thế, chứ thực sự nó không phải vậy.
Có quá nhiều chuyện xảy ra trong gia đình, xóm làng, bị con người làm cho ầm ĩ, căng thẳng, gây mất tình nghĩa, làm cuộc đời thêm buồn. Dù chúng quá nhỏ và đơn giản.
Có quá nhiều sự số gây tranh chấp, đổ vỡ tình cảm vợ chồng, con cái, chỉ vì ta cường điệu hóa vấn đề, để rồi hậu quả là đau khổ ập đến.
Có quá nhiều nỗi buồn thường diễn ra trong gia đình, chỉ vì mọi người không nhìn nhận sự việc đúng như nó là, mà thường là thổi phồng lên cho thêm rối ren.
Cuộc sống con người thật nhẹ nhàng và đơn sơ, đơn giản và dễ thương, đáng yêu và đáng sống, đáng trân trọng và kính trọng, đáng đón nhận và cảm nhận.
Nhưng nhiều khi chính con người lại làm cho nó trở nên phức tạp, rắc rối, căng thẳng, gây hấn, đáng sợ hơn chính nó.
Giống như không khí và hơi thở, thì tình cảm, tình yêu, lòng thương xót cũng vậy. Không cần phải cân đo đong đếm hay phân tích tại sao, lý do nào, bởi đâu… Ta chỉ cần nhẹ nhàng hít thở, nhẹ nhàng đón nhận, và sẽ thấy ngay hiệu quả.
Cuộc sống của ta có đơn sơ, có hạnh phúc bình an không, tùy thuộc vào cách ta nhìn nhận vấn đề và giải quyết vấn đề như ra sao.
Subscribe to:
Posts (Atom)