Saturday, March 5, 2011

Bà Mẹ và hai người con



Có một bà mẹ ở với hai người con. Vì gia đình nghèo nên hai người con phải phụ buôn bán giúp mẹ. Đứa thứ nhất bán dù và đứa thứ hai bán áo mưa. Khi trời nắng bà mẹ buồn vì đứa con thứ hai bán không được áo mưa. Và khi trời mưa bà mẹ buồn khi đứa con thứ nhất không bán được dù.

Thiết nghĩ: Tại sao bà mẹ không vui cho đứa con thứ nhất bán được dù khi trời nắng và vui cho đứa con thứ hai bán được áo mưa khi trời mưa. Tất cả là do mình suy nghĩ mà ra.

Friday, March 4, 2011

Câu chuyện về loài chim.


Ngày còn bé, nhà tôi là một túp lều tranh ở cạnh vườn cây của hợp tác xã. Trông vườn cây ấy là một cụ già rất hiền từ. Ông rất quý tôi. Một hôm ông bắt cho tôi hai con chim non và bảo tôi nuôi. Ông cũng đan luôn cho tôi một chiếc lồng bằng tre rất xinh. Tôi rất thích và luôn để ý chăm sóc cho hai chú chim nhỏ. Nhưng có lẽ vì bận phụ giúp mẹ việc nhà nên được một tuần thì hai chú chim ấy trông rất yếu. Ông sang chơi và nhìn thấy. Ông bày cho tôi một cách …

Nghe lời ông, tôi đem cái lồng chim ra chỗ cái tổ của chúng mà lúc trước ông bắt được. Các bạn biết không, thật bất ngờ và thú vị khi hai con chim bố và chim mẹ ríu rít bay quanh những đứa con “thất lạc” của chúng. Và từ hôm đó tôi không phải lo chăm sóc chúng nữa. Hàng ngày chim bố mẹ đi kiếm thức ăn cho hai đứa con đang bị nhốt của mình.

Sau một tháng như vậy, tôi bỗng thấy buồn và chán vì mình không tự chăm sóc được hai con chim con và cũng vì thương hai con chim bố mẹ, tôi quyết định xin ông cho tôi được thả chúng đi. Ông cười đôn hậu và bảo tôi:

- Cháu sẽ là một con người rất cá tính và biết thương yêu người khác. Được rồi, ông sẽ thả chúng đi, nhưng trước khi thả chúng, ông muốn cho cháu xem một điều rất đáng “suy nghĩ” của tự nhiên.

Ông đã làm một cái bẫy và bắt được hai con chim bố mẹ. Ông thả hai con chim con ra khỏi lồng. Quá sung sướng với cảm giác tự do hai chú chim vươn đôi cánh bé nhỏ và bay rất cao, rất xa. Ông lặng lẽ nhốt hai chon chim bố mẹ vào đúng cái lồng xinh xắn kia. Ông bảo tôi:

- Ông sẽ không cho chúng ăn, cháu nghĩ điều gì sẽ xảy ra.

- Chắc hai con chim con sẽ kiếm thức ăn cho bố mẹ chúng phải không ông! Tôi hồn nhiên trả lời.

Với nụ cười đầy ẩn ý, ông nhíu mắt bảo tôi.

- Cháu hãy chờ xem.

Cả ngày hôm đó vừa giúp mẹ nhổ cỏ trong vườn, vừa để ý tới cái lồng chim kia. Nhưng đến khi trời nhá nhem tối, hai con chim bố mẹ có lẽ đã đói lắm rồi, thỉnh thoảng lại kêu lên những tiếng kêu thảm thiết (tôi nhớ là chúng kêu chứ không hót) mà vẫn không thấy bóng dáng hai con chim con kia đâu.

Tôi chạy sang nhà ông:

- Ông ơi, không khéo chúng chết mất.

Ông cười và bảo:

- Cháu đừng lo.

Nói rồi ông lấy một túi cào cào con đem ra cái lồng chim và bỏ vào đó. Tôi cũng không hiểu tại sao chúng lại không ăn, có lẽ chúng buồn. Ông mở cửa và thả hai con chim ấy đi.

Quay vào với ánh mắt đăm chiêu, ông không nhìn tôi mà đưa mắt nhìn rất xa xăm. Ông hỏi tôi:

- Cháu thấy thế nào.

Với suy nghĩ đơn giản của một đứa trẻ, tôi trả lời:

- Hai con chim con tệ quá ông nhỉ.

Ông quay lại nhìn tôi:

- Cháu là một đứa trẻ rất ngoan, và sâu sắc. Cháu có một hoàn cảnh rất đặc biệt, có một người mẹ rất tuyệt vời. Cháu hãy nhớ câu chuyện của ngày hôm nay và mãi mãi sau này đừng bao giờ như những chú chim con kia nhé.
Giờ đây ông đã không còn nữa, nhưng câu chuyện của ông vẫn mãi mãi đi theo trong tâm trí của tôi. Mỗi tuổi trôi qua, tôi lại có thêm những cách hiểu sâu sắc hơn về câu chuyện của ông. Tôi luôn luôn cố gắng làm tất cả để bù đắp lại cho những ngày tháng vất vả của mẹ tôi. Nhưng có rất nhiều khi tôi vẫn cảm thấy rằng mình còn có điều gì đó giống như những con chim con kia.

Câu chuyện về các chú gà



Có hai con gà cùng một gà mẹ sinh ra và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, đủ lông đủ cánh trở thành hai con gà trống, chúng lại hay cãi vã nhau. Con nào cũng tự cho mình đẹp đẽ, oai phong hơn, có quyền làm Vua của Nông Trại.

Một hôm sau khi cãi nhau, chúng đánh nhau kịch liệt, định rằng hễ con nào thắng sẽ được làm Vua của Nông Trại. Sau cùng, dĩ nhiên một con thắng và một con bại.

Con gà thắng trận vội nhảy lên hàng rào, vỗ cánh và cất tiếng gáy vang, ca tụng sự chiến thắng của mình. Chẳng ngờ tiếng gáy của con gà làm một con chim ưng khi bay ngang qua đấy chú ý đến. Thế là, con chim ưng xà xuống bắt con gà thắng trận mang đi mất. Trong khi đó con gà bại trận vẫn còn nằm thoi thóp thở.

Bài học rút ra : Câu chuyện muốn khuyên chúng ta phải thương yêu, và đùm bọc anh chị em trong nhà để người ngoài không hiếp đáp được.

Câu chuyện về chú chim



Một con chim nhỏ bay về phương Nam tránh rét. Trời lạnh quá con chim bị đông cứng lại và rơi xuống 1 cánh đồng lớn. Trong lúc nó nằm đấy 1 con bò đi qua ỉa vào người nó. Con chim nằm giữa đống phân bò nhận ra rằng người nó đang ấm dần. Ðống phân ấy đã ủ ấm cho nó. Nó nằm đấy thấy ấm áp và hạnh phúc, nó bắt đầu cất tiếng hót yêu đời. Một con mèo đi ngang nghe tiếng chim hót liền tới thám thính. Lần theo âm thanh con mèo phát hiện ra con chim nằm dưới đống phân, nó liền bới con chim ra ăn thịt.

Bài học xương máu rút ra được:

1. Không phải thằng nào ỉa vào mình cũng là kẻ thù của mình

2. Không phải thằng nào kéo mình ra khỏi đống phân cũng là bạn mình

3. Và khi đang ngập ngụa trong đống phân thì tốt nhất là ngậm cái mồm lại.

Câu chuyện về hai hạt lúa



Có hai hạt lúa nọ được giữ lại để làm hạt giống cho vụ sau vì cả hai đều là những hạt lúa tốt, đều to khỏe và chắc mẩy.
Một hôm, người chủ định đem chúng gieo trên cánh đồng gần đó. Hạt thứ nhất nhủ thầm: “ Dại gì ta phải theo ông chủ ra đồng. Ta không muốn cả thân mình phải nát tan trong đất. Tốt nhất ta hãy giữ lại tất cả chất dinh dưỡng trong lớp vỏ này và tìm một nơi lý tưởng để trú ngụ.” Thế là nó chọn một góc khuất trong kho lúa để lăn vào đó.
Còn hạt lúa thứ hai thì ngày đêm mong được ông chủ mang gieo xuống đất. Nó thật sự sung sướng khi được bắt đầu một cuộc đời mới.
Thời gian trôi qua, hạt lúa thứ nhất bị héo khô nơi góc nhà bởi vì nó chẳng nhận được nước và ánh sáng. Lúc này chất dinh dưỡng chẳng giúp ích được gì- nó chết dần chết mòn. Trong khi đó, hạt lúa thứ hai dù nát tan trong đất nhưng từ thân nó lại mọc lên cây lúa vàng óng, trĩu hạt. Nó lại mang đến cho đời những hạt lúa mới...

Đừng bao giờ tự khép mình trong lớp vỏ chắc chắn để cố giữ sự nguyên vẹn vô nghĩa của bản thân mà hãy can đảm bước đi, âm thầm chịu nát tan để góp cho cánh đồng cuộc đời một cây lúa nhỏ - đó là sự chọn lựa của hạt giống thứ hai.

Tôi hy vọng đó cũng sẽ là sự lựa chọn của bạn và tôi khi đứng trước cánh đồng cuộc đời bao la này...

Friday, February 18, 2011

Cuộc sống luôn có hai đáp án

Cuộc sống luôn có hai đáp án Thầy tôi là một người rất đặc biệt, trong mỗi vấn đề của cuộc sống Thầy luôn đưa ra hai đáp án khác nhau, ví dụ: đối với những học sinh xuất sắc Thầy nói rằng: “học kỳ này em thi đạt thành tích nhất lớp cũng không có gì tự hào lắm, vì học kỳ sau em chưa hẳn đạt được như vậy.

Nhưng nếu học kỳ sau em lại đứng nhất cũng không có gì hảnh diện, vì thi vào đại học em chưa chắc đỗ thủ khoa nhưng nếu đạt thủ khoa cũng không có gì xuất sắc lắm, bởi vì sau này ra làm việc tham gia công tác ngoài xã hội không nhất định em sẽ luôn đứng nhất”. Và đối với những học sinh yếu kém khác thì thầy có cách nói ngược lại: “nếu học kỳ này em thi không đạt kết quả tốt cũng không có gì quá lo ngại vì còn có học kỳ sau, nhưng nếu học kỳ sau lại không tốt cũng đừng quá buồn lo vì thi vào đại học em không hẳn lại như thế và nếu có thi hỏng đại học cũng không có gì đáng xấu hổ bởi còn có các trường đại học của xã hội (trường đời), thành tài không chỉ có ở con đường thi cử”.

Thầy giáo còn kể cho chúng tôi nghe câu chuyện ngụ ngôn về kiến và dế: “mùa thu đến đàn kiến vất vã từ sáng đến tối lo kiếm thức ăn chuẩn bị cho mùa đông sắp tới, mà dế thì ngược lại ẩn trong đám cỏ xanh tươi cất tiếng hát vang. Mùa đông đến gần kiến có thể ở trong hang ấm áp từ từ thưởng thức những món ăn ngon do mình kiếm được còn dế thì nằm chết dần ngoài hang và mạng sống của chúng chỉ trong vòng 3 tháng.

Thầy cũng từng nói với học sinh chúng tôi: “các em nên học theo cách sống của kiến hay của dế? Chúng tôi đồng thanh trả lời: “kiến” Thầy vui vẻ gật đầu nói: “ đúng! Chúng ta nên học tập từ kiến, cần cù làm việc tự mình tạo hạnh phúc cho mình bằng chính đôi tay của mình, bất luận thế nào cũng không nên học theo cách sống của dế chỉ biết vui chơi mà không lo cho cuộc sống tương lai”. Nhưng không lâu sau đó có một học sinh bị bệnh căn bệnh ung thư nặng không còn trị được, lúc đó Thầy đến bệnh viện thăm cô ta và kể lại câu chuyện ngụ ngôn lúc trước, khi kể gần xong, cô học sinh liền nói: “Thưa thầy, em cũng nghĩ sẽ làm như kiến vậy” không ngờ Thầy nói: “không , em nên làm như dế, tuy rằng cuộc sống của chúng có ngắn ngửi nhưng nó biết đem lời ca tiếng hát hay đẹp để lại cho đời, biết cống hiến và góp niềm vui cho nhân loại. Còn kiến tuy cả ngày vất vã công việc nhưng chúng chỉ lo cho cái ăn của chúng mà thôi”. Nghe xong, Cô học sinh mỉm cười vui vẻ làm nhiều việc tốt trong những ngày còn lại và đi đến điểm cuối cùng của cuộc sống mà không âu sầu bi thương.

Câu chuyện trên là một bài học rất hay cho chúng ta, bình thường thầy giáo nói có hai đáp án khác nhau, hoàn toàn tương phản nhưng đó là một phương thức của giáo dục. Bởi vì học sinh luôn không giống nhau về nhiều mặt nên thầy giáo phải biết cách giáo dục theo khả năng tính cách của đối tượng, đó là điểm thành công của giáo dục cũng là cách làm cho cuộc sống trở nên hài hòa. Đồng thời qua câu chuyện này cũng giúp cho chúng ta hiểu rõ cuộc đời mỗi một giai đoạn và hoàn cảnh khác nhau vì thế chúng ta nên tùy cơ ứng biến cho cuộc sống mỗi ngày tốt đẹp và hoàn hảo hơn. Chúng ta không nên cố chấp một phương án hay một quan niệm hay suy nghĩ nào đó mà cho là vĩnh cửu và đúng với mọi lúc mọi nơi. Chúng ta nên biết cuộc sống có muôn hình vạn trạng vì thế chúng ta cũng phải linh động mà thay đổi cánh nhìn cách sống cho phù hợp theo chiều hướng tốt đẹp.

Saturday, February 5, 2011

Bông hoa dại


- Một hôm, thầy giáo ra bài cho toàn lớp học như sau:

- Từ nay đến cuối tuần, mỗi người trong chúng con hãy tìm quan sát một cây bông tầm thường mọc bên lề đường không được người ta chú ý và đặt tên cho đàng hoàng, nhưng chỉ được gọi bằng một tên chung là hoa dại, không có giá trị gì cả.

Cả lớp học hăng say thực hiện điều thầy giáo muốn. Mỗi em cố gắng cầm theo một kính lúp quan sát, nhìn xem thật kỹ những đường nét cấu tạo vành hoa, những màu sắc tươi đẹp.

Sau một tuần lễ, từng học trò thi đua nhau mô tả những nét đẹp của bông hoa mà mình đã quan sát được. Cả lớp đều công nhận rằng: những loại hoa dại bị khinh thường kia đều có một vẻ đẹp tuyệt vời không ngờ được, mà cũng không ai có thể bắt chước tạo ra những vành hoa, những màu sắc đầy sức thu hút như vậy.

Cuối cùng, thầy giáo lên tiếng kết luận:

- Chúng con đã có kinh nghiệm rồi đó, nếu chúng ta chú ý quan sát, dành thời giờ để quan sát, thì cả vật tầm thường nhất như cây hoa dại kia cũng sẽ xuất hiện thật tuyệt đẹp.

Áp dụng vào mối tương quan giữa người với người, chúng con hãy nhớ điều này:

Mỗi một người là một kỳ công tuyệt đẹp của Ðấng Tạo Hóa, là một thế giới nhiệm mầu đầy sức thu hút mà ta không bao giờ có thể quan sát cho biết được. Nét đẹp, sự cao cả của mỗi người đều khác nhau và xem ra như mênh mông không có giới hạn. Thế nhưng mỗi người chúng ta không có thời giờ dành cho nhau để tìm hiểu nhau, để chiêm ngưỡng những nét đẹp và sự cao cả của nhau. Chúng ta chỉ biết nhau một cách hời hợt bên ngoài, chỉ nhớ ghi nhận những tật xấu, những khuyết điểm, những lỗi lầm mà quên đi không nhìn đến sự cao cả, sự đẹp đẽ duy nhất của người ta gặp. Ta không có được tất cả những gì và những ai ta thích, nhưng hãy thích những gì ta có và những ai ta gặp thường ngày.

Ước chi những nhận định trên thức tỉnh mỗi người chúng ta xét mình về mối tương quan đối với anh chị em xung quanh. Chúng ta thật sự có dành đủ thời giờ để hiểu biết, để chiêm ngưỡng những điều tốt nơi anh chị em xung quanh hay không? Hay vì gặp thường mỗi ngày mà ta có thái độ coi thường, không kính trọng? Hay vì phải va chạm, đương đầu với những vấn đề phức tạp ta gặp trong cuộc sống thường ngày do chính ta và do anh chị em xung quanh gây nên mà ta không còn đủ nghị lực tinh thần, không còn hứng thú nhìn thấy những nét cao đẹp nơi con người, nơi những người ta gặp hằng ngày nữa?